Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Ông lão đánh cá và con cá vàng


Có 2 vợ chồng ông lão đánh cá nghèo khổ sống trong một túp lều bên bờ biển. Ngày ngày, ông lão ra biển thả lưới đánh bắt cá.

Một hôm, ông lão quăng nhiều mẻ lưới mà không bắt được gì. Đến mẻ lưới cuối cùng, ông bắt được một con cá vàng nhỏ xíu. Cá vàng khẩn thiết cầu xin ông lão đánh cá, nếu ông thả nó về biển thì nó sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của ông. Ông lão đánh cá vui vẻ thả Cá vàng về biển mà không đòi hỏi gì.

Khi ông lão đánh cá trở về nhà thì thấy vợ đang giặt quần áo trong chiếc chậu gỗ đã vỡ một miếng. Ông kể cho bà vợ nghe chuyện đánh được con Cá vàng. Bà vợ nghe xong, nói:

- Sao ông không đòi nó cho một cái chậu gỗ mới?

Ngày hôm sau, ông lão đánh cá đi ra biển gọi Cá vàng, Cá vàng ngoi lên mặt nước. Ông lão bảo cá:

- Cá vàng ơi, mụ vợ ta bắt ta phải xin một chiếc chậu gỗ mới.

Cá vàng nhận lời, bảo ông lão cứ yên tâm trở về. Khi ông lão về đến nhà thì thấy nhà đã có một chiếc chậu mới. Bà vợ lại bảo:

- Ông nên đòi thêm một ngôi nhà thật đẹp nữa.

Ngày hôm sau, ông lão đánh cá lại đi ra biển, bảo Cá:

- Cá vàng ơi, bà vợ ta lại muốn có một ngôi nhà mới.

Cá vàng nhận lời. Ông lão đánh cá trở về nhà, bà vợ ông lại đòi hỏi:

- Ông hãy đi bảo con Cá vàng rằng, tôi muốn được làm nữ hoàng.

Ông lão lại đi ra biển một lần nữa, gọi Cá vàng và bảo:

- Cá vàng ơi, bà vợ ta không để cho ta yên. Bà ta muốn được sống trong cung điện. 

Cá vàng lại một lần nữa đáp ứng đòi hỏi của bà vợ.

Khi ông lão về đến nhà thì bà vợ đã lên làm nữ hoàng, nhưng bà ta vẫn chưa thoả mãn:

- Ông hãy đi bảo con Cá vàng rằng, tôi muốn làm long vương dưới biển kia, và hàng ngày Cá vàng sẽ phải nghe tôi sai bảo.

Ông lão đánh cá đi ra biển lần thứ 4 để tìm Cá vàng. Cá vàng ngoi lên mặt nước, nghe lời của ông lão đánh cá, nó không nói gì, quẫy đuôi một cái rồi biến mất vào đại dương sâu thẳm.

Ông lão đánh cá trở về nhà, thấy cung điện nguy nga đã biến mất. Trước căn lều cỏ, bà vợ ông đang giặt quần áo bằng chiếc chậu vỡ.

Lời bình:

Không biết điểm dừng, tham muốn vô độ rồi sẽ dẫn đến những kết cục không tốt đẹp.

Ngày xưa có một con bò


Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng.


Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc, ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi ngưòi hiểu vì sao nhiều người chỉ sống cuộc đời bình bình và tầm thường.


Xét cho cùng, ông giáo nghĩ, có quá nhiều người, cả nam lẫn nữ dường như không thể vượt qua các trở ngại ngăn cản họ thành công và đành bằng lòng sống một cuộc đời thiếu hụt và khốn khó. Ông giáo biết rằng để một người trẻ tuổi lãnh hội được bài học rất quan trọng này, người đó nên tận mắt chứng kiến chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cho phép sự tầm thường chi phối cuộc đời mình.

Để dạy được những bài học quan trọng này, ông giáo quyết định cùng vói người học trò của mình lên đường đi đến một ngôi làng nghèo khổ trong vùng. Cảnh khổ đau và hoang tàn bày ra khắp nơi, và cư dân ở đó có vẻ như đã phó thác cuộc đời mình cho số mệnh.

Ngay khi đến nơi, ông giáo yêu cầu ngưòi học trò tìm giúp mình một gia đình nghèo nhất trong khu vực. Đó sẽ là nơi họ tạm trú qua đêm.

Đi bộ một lúc thì họ ra đến rìa thị trấn. Và ở đó, giữa mênh mông, hai người dừng chân trước một căn lều nhỏ tồi tàn rệu rã nhất mà họ từng nhìn thấy.

Cái cấu trúc sắp sụp đổ này nằm ở ngoài rìa xa nhất của một nhóm nhỏ vài căn nhà vùng thôn quê. Hiển nhiên là căn lều này thuộc về một gia đình nghèo khó nhất làng. Những bức vách đứng đó như chỉ nhờ vào phép lạ, đe dọa sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào. Nước thấm qua cái mái nhà tạm bợ vốn trông chẳng có sức đâu mà che chắn được thứ gì, và đủ mọi thứ rác rưởi được gom góp lại chất dựa vào các bức vách của ngôi nhà càng làm tăng thêm vẻ rệu rã.

Chủ nhà, được một chú nhóc con báo động về sự có mặt của hai vị khách lạ, đã bước ra và chào đón họ một cách nhiệt tình.

"Xin chào ông bạn quý," ông giáo đáp lễ. "Không biết ông có vui lòng cho hai kẻ bộ hành mệt lả này tá túc một đêm ở đây không?"

"Ở đây chật chội lắm, nhưng nếu các vị không ngại gì thì chúng tôi xin mời."

Khi hai thầy trò bước vào trong, họ thật sự sốc khi nhìn thấy một không gian tí tẹo, không rộng hơn mười lăm thước vuông, là nơi ở của tám con người. Bố, mẹ, bốn đứa con và hai ông bà cụ cố gắng hết sức để nhường mỗi người một chút trong tình trạng tù túng chật hẹp này.

Những thân hình nhếch nhác và gầy gò một cách đau đớn cùng với quần áo rách rưới là bằng chứng rõ ràng của sự thiếu thốn phô bày cuộc sống hằng ngày của họ. Những gương mặt buồn bã và dáng vẻ lòm khòm cho thấy rõ sự bần cùng không chỉ đã chiếm lĩnh cơ thể họ, mà còn ăn sâu vào tâm hồn họ.

Hai vị khách không cưỡng được cái nhìn xung quanh, trong lòng tự hỏi liệu trong cái nơi khốn cùng này còn có thứ gì đáng giá không. Chả có gì!

Nhưng khi bước ra ngoài, họ mói nhận ra mình đã lầm. Thật đáng kinh ngạc vì gia đình này còn có một thứ tài sản bất thường - khá đặc biệt trong hoàn cảnh này. Họ có một con bò.

Con bò thì chẳng có gì đáng nói, nhưng cuộc sống và hoạt động hàng ngày của họ có vẻ như chỉ xoay quanh con vật này. "Cho bò ăn đi." "Đừng để nó khát." "Buộc nó lại cho chắc." "Đừng quên dẫn nó đi ăn." "Vắt sữa bò đi!" Vậy đó, ta có thể thấy con bò giữ một vai trò quan trọng trong gia đình này, mặc dù chút sữa ít ỏi do nó cung cấp chỉ đủ để họ sống vật vã qua ngày.

Tuy nhiên, con bò có vẻ phục vụ một mục đích lớn hon: Nó là thứ duy nhất giữ cho họ khỏi rơi vào đường cùng. Ở một nơi mà mọi thứ đều khan hiếm, việc sở hữu một tài sản có giá trị như vậy đã mang lại cho họ sự ngưỡng mộ, nếu không muốn nói là sự ghen tị, từ những người hàng xóm.

Và ở nơi đó - trong chỗ bẩn thỉu và nháo nhác đó - hai thầy trò đã đặt lưng xuống nghỉ qua đêm.

Sáng hôm sau, trước khi bình minh kịp ló dạng, hai thầy trò lặng lẽ lên đường một cách thận trọng để không đánh thức những người khác.

Người học trò nhìn lại, như muốn một lần nữa ghi nhận vào tâm khảm khung cảnh tồi tàn đó. Từ trong thâm tâm, anh hoàn toàn không hiểu được vì sao thầy lại dẫn mình đến đây. Tuy nhiên, trước khi ra đến đường cái, ông giáo già thì thầm: "Đã đến lúc cho con biết cái gì đã đưa chúng ta đến cái nơi tồi tàn này".

Trong chuyến viếng thăm ngắn ngủi của mình, họ đã chứng kiến một cuộc sống hầu như hoàn toàn bị ruồng bỏ, nhưng người học trò vẫn chưa hiểu được lý do khiến gia đình đó lại sống cực khổ đến vậy. Vì sao họ lại ra nông nỗi này? Điều gì đã buộc họ phải ở lại đây?

Ông giáo đi chầm chậm về phía con bò đang bị buộc vào một cái cột hàng rào lung lay cách căn nhà chưa đầy hai mươi thước. Khi còn cách con bò khoảng một bước chán, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Người học trò cảm thấy hoang mang. Khi ông giáo giơ tay lên, anh như chết điếng khi nhận ra điều thầy mình sắp làm. Anh ta hầu như không tin vào mắt mình khi ông giáo già đưa lưỡi dao cứa ngọt một đường ngang cổ con bò. Vết cắt chí mạng làm cho con vật ngã quỵ.

"Nhìn xem thầy đã làm gì?", anh đau đớn hỏi ông giáo bằng một giọng thì thầm vì sợ đánh thức mọi người. "Làm sao thầy lại có thể giết chết con vật tội nghiệp đó chứ? Đây là loại bài học gì mà có thể khiến cho gia đình đó phải lâm vào cảnh suy sụp hoàn toàn? Đây là tất cả những gì họ có. Rồi họ sẽ ra sao?"

Chẳng chút xao động vói thái độ đau khổ của người học trò và làm ngơ trước những thắc mắc của anh ta, ông giáo bỏ đi, để lại cảnh tượng hãi hùng phía sau, bàng quang trước thảm cảnh mà gia đình đó sẽ phải đối mặt khi mà họ đã mất đi con bò. Anh học trò bước theo sau, trong lòng vẫn còn nhiều khúc mắc, và họ tiếp tục lên đường.

Còn cái gia đình đó bị buộc phải đối mặt vói một tình trạng bấp bênh, đầy rẫy những khó khăn và khả năng bần cùng hơn nữa.

Trong suốt những ngày sau đó, anh học trò bị ám ảnh không thôi vì ý nghĩ khủng khiếp rằng cả gia đình đó sẽ chết đói hết nếu họ không có con bò. Liệu anh còn có thể rút ra kết luận nào khác từ sự mất mát nguồn sống duy nhất của họ? Trong nhiều tháng sau, anh lúc nào cũng ray rứt vói những ý nghĩ này và với cảnh tưọng của buổi sáng đau buồn hôm ấy.

Một năm qua đi và một buổi chiều nọ, ông giáo già gợi ý họ trở lại ngôi làng đó xem thử chuyện gì đã xảy ra với gia đình kia. Chỉ một gợi ý nhỏ về một sự kiện dường như đã đi vào quên lãng nhưng cũng đủ để đánh thức trong lòng người học trò cái ký ức sống động về bài học mà, cho đến tận bây giờ, anh vẫn không thể nào hiểu hết.

Một lần nữa, đầu óc anh học trò lại chìm ngập trong những suy nghĩ về gia đình khốn khổ kia và vai trò mà anh đã tham gia trong phần số của họ. Chuyện gì đã xảy ra vói họ? Họ có sống sót qua cái đòn nặng nề đó không? Họ có bắt đầu nổi một cuộc sống mới không? Liệu mình có thể giáp mặt với họ sau những gì mà thầy đã làm?

Mặc cho những ý nghĩ rối beng trong đầu, người học trò bất đắc dĩ nhận lời và miễn cưỡng tham dự chuyến đi có thể làm sáng tỏ sự việc đã khiến anh phải khốn khổ cả năm qua.

Sau nhiều ngày, hai người đến ngôi làng cũ. Họ tìm kiếm căn lều năm trước trong vô vọng. Cảnh vật xung quanh trông vẫn như xưa, nhưng chẳng thấy bóng dáng cái nơi tồi tàn mà họ đã qua đêm ngày ấy đâu cả, thay vào đó là một căn nhà xinh xắn vừa mới được xây dụng trên nền đất cũ. Họ dừng chân và hết nhìn ngược lại nhìn xuôi để biết chắc mình đã đến đúng chỗ.

Người học trò lo ngại rằng cái chết của con bò là một đòn giáng quá mạnh khiến một gia đình trơ trụi như họ không thể nào qua nổi. Có lẽ họ đã bị buộc phải bỏ đi và một gia đình khác khá giả hơn đã may mắn làm chủ mảnh đất và dựng nên ngôi nhà mới này. Còn khả năng nào khác đâu chứ? Chắc hẳn sự xấu hổ đã khiến họ phải tha hương.

Trong lúc những ý nghĩ đó đang lẩn quẩn trong đầu, anh học trò cứ lưỡng lự giữa ý muốn biết chuyện gì đã xảy ra cho gia đình nọ và việc mặc kệ họ để tiếp tục lên đường, né tránh cái việc chẳng thú vị gì là xác minh sự nghi ngờ tồi tệ trong đầu mình. Nhưng cuối cùng anh quyết định khám phá - mình cần phải biết, cho nên anh gõ cửa ngôi nhà và đứng đợi.

Trong chốc lát, một người đàn ông vui vẻ từ trong nhà bước ra. Thoạt tiên anh học trò không nhận ra ông ta. Nhưng rồi anh không thể giấu được vẻ thảng thốt khi nhận ra đó chính là người đã cho họ ngủ trọ năm ngoái. Hiển nhiên cùng là một người, nhưng có cái gì đó rất khác lạ ở con người này.

Ông ta mặc quần áo sạch sẽ và chải chuốt gọn gàng. Ông ta có nụ cười trên đôi môi và sự linh lợi trong đôi mắt. Rõ ràng đã xảy ra một điều gì đó có ý nghĩa to lớn trong đời ông ta.

Ngườii thanh niên gần như không tin vào mắt mình. Làm sao lại có thể như thế? Liệu chuyện gì có thể xảy ra chỉ trong thời gian một năm? Anh ta bổ nhào lại chào hỏi người đàn ông nọ và ngay lập tức "truy vấn" ông ta về vận may nào đã đến với ông và gia đình.

"Chỉ năm ngoái, khi chúng tôi ghé qua đây," anh hỏi, "các ông dường như đang sống trong tình trạng bất hạnh và vô vọng. Hãy cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì làm các ông thay đổi nhiều như thế. Điều gì đã khiến các ông gặp hên đến vậy?"

Không đếm xỉa gì đến việc chính hai ngưòi khách này đã là thủ phạm giết con bò, người đàn ông mời họ vào nhà và bắt đầu kể câu chuyện ly kỳ của gia đình mình - câu chuyện sẽ làm thay đổi cuộc đời anh bạn trẻ của chúng ta mãi mãi.

Ông chủ nhà kể rằng thật là một sự trùng hợp kỳ lạ, khi ngay cái ngày mà hai thầy trò rời đi, không biết kẻ bất lương nào do ganh ghét vói tài sản hiếm có của gia đình ông đã nhẫn tâm cắt cổ con vật tội nghiệp đó.

"Tôi phải thừa nhận rằng", ngườii đàn ông nói, "phản ứng đầu tiên của chúng tôi là vô cùng tuyệt vọng và đau khổ. Trong suốt một thời gian dài, sữa của con bò đó là nguồn sống duy nhất của chúng tôi. Hơn nữa, nó còn là tài sản duy nhất mà chúng tôi có; cuộc sống của chúng tôi phụ thuộc vào nó. Con bò đó là tâm điểm cho sự tồn tại hằng ngày của chúng tôi, nói thật lòng, việc có được con vật ấy tạo cho chúng tôi một cảm giác an toàn và mang lại cho chúng tôi sự ngưỡng mộ từ hàng xóm.

"Không lâu sau cái ngày bi đát ấy, chúng tôi nhận ra rằng nếu không làm một cái gì đó, chúng tôi chỉ có thể rơi vào tình huống tệ hại hon. Chúng tôi đã xuống tới đáy cuộc đời khi mất đi con vật ấy. Chúng tôi cũng cần phải ăn và nuôi nấng con cái nữa. Và rồi chúng tôi phát hoang một miếng đất phía sau nhà, gieo vài hạt rau củ quả. Đó là cách mà chúng tôi sống qua ngày trong vài tháng đầu.

"Một thòi gian sau, chúng tôi nhận thấy rằng mảnh vườn đó cung cấp nhiều lương thực hơn mức chúng tôi cần. Nếu có thể bán cho những người xung quanh, chúng tôi có thể mua thêm hạt giống, và không lâu sau, chúng tôi không những đủ ăn mà còn có thể đem ra chợ bán.

"Và rồi điều đó xảy ra!" người đàn ông hồ hỏi nói. "Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có tiền mua thực phẩm và quần áo. Và chúng tôi nhận thấy niềm hy vọng cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ, ngay cả trong mơ, là có thể trở thành hiện thực.

"Chúng tôi xây căn nhà nhỏ này hồi tháng trưóc. Có vẻ như chuyện mất con bò đã mở mắt cho chúng tôi thấy một cuộc sống khác có triển vọng."

Anh bạn trẻ lấy làm kinh ngạc khi nghe câu chuyện. Cuối cùng anh cũng nhận ra bài học mà người thầy đáng kính đã muốn dạy cho anh. Đột nhiên mọi thứ trở nên rõ ràng. Cái chết của con bò không hề là dấu chấm hết dành cho họ như anh đã lo sợ, mà đã mở ra một cuộc sống mới với nhiều cơ hội tốt hơn.

Người chủ nhà mời hai thầy trò ở lại qua đêm và họ vui vẻ nhận lời. Sáng hôm sau, họ chào tạm biệt ông chủ và gia đình, tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Ông giáo, vốn lặng thinh từ bấy đến giờ, hỏi anh học trò, vốn vẫn đang còn kinh ngạc với những gì anh ta được nghe kể và chứng kiến: "Con có nghĩ là gia đình nọ vẫn có thể đạt được những điều mà họ gặt hái trong năm vừa qua nếu như họ vẫn còn con bò đó?"

"Có lẽ không," người học trò trả lời không do dự.

"Vậy bây giờ con hiểu chưa? Con bò mà họ yêu quý như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đòi họ với đói nghèo khổ cực. Họ đã đinh ninh rằng con bò đó giúp họ khỏi bị suy sụp. Nhưng phải đợi đến khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mới bị buộc phải nhìn sang một hưóng mói."

"Nói cách khác," anh học trò tiếp lời, "con bò - con vật mà hàng xóm của họ coi như là ơn phước - đã cho họ cái cảm giác mình không phải đang sống trong sự bần cùng, nhưng thực ra cuộc sống của họ rất thảm hại."

"Đúng là như thế," ông giáo già lên tiếng. "Đó là điều sẽ xảy ra khi con tin rằng cái thứ ít ỏi mình có được là đã đủ lắm rồi. Chỉ một ý nghĩ đó thôi đã là sợi xích nặng nề ngăn không cho con tìm kiếm những thứ khác tốt hơn. Sự thỏa mãn bắt đầu hủy hoại cuộc đời con. Con chấp nhận các hoàn cảnh của mình dù không hài lòng vói chúng. Con biết rằng con không vui sướng vói vị trí của mình trong cuộc sống, nhưng con cũng không thấy khốn khổ. Con thất vọng vói cuộc sống mà mình được hưởng nhưng sự bất mãn không đủ lớn để con tìm cách làm một cái gì đó với nó. Con có thấy điều đó bi đát như thế nào không?

"Khi con có một công việc mà con không thích, cái công việc mà thậm chí chẳng đáp ứng được những nhu cầu tối thiểu và cũng chẳng mang lại cho con bất cứ sự thỏa mãn cá nhân nào hoặc cho con cuộc đời mà con muốn, thì quyết định bỏ đi và tìm công việc khác là điều dễ dàng. Nhưng khi cái công việc mà con không thích đó giúp con trả được nợ, sống sót, và cũng tận hưởng được một vài tiện nghi nho nhỏ, thì con dễ dàng rơi vào cái bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng ít nhất thì mình cũng có được một cái gì đó. Cuối cùng, con biện minh rằng khối người muốn cái công việc đó mà có được đâu.

"Cũng giống như con bò, thái độ đó luôn luôn kiềm hãm con. Nếu không gạt bỏ nó đi, mãi mãi con sẽ không thể thấy được gì khác hơn ngoài những thứ con đã biết lâu nay. Con sẽ trở thành một nạn nhân chung thân của những giới hạn mà con tự đặt ra trong cuộc sống của mình. Điều đó cũng giống như con tự bịt mắt mình ở vạch xuất phát và cầu nguyện cho mình thắng cuộc."

Người học trò càng nghe càng kinh ngạc. Anh cảm thấy thích thú vói những nhận định của thầy mình và bắt đầu hiểu cặn kẽ những vấn đề đó. "Chúng ta ai cũng có những con bò trong đòi mình. Chúng ta mang trên mình gánh nặng của những niềm tin sai lầm, những lời biện bạch, những nỗi sợ và những định kiến. Bi đát thay, tất cả những hạn chế do ta tự áp đặt cho mình đã trói buộc chúng ta vào một cuộc sống tầm thường."

"Không chỉ có vậy," ông giáo già tiếp lời, "nhiều người ngoan cố giữ lại cái lý do họ không thể sống cuộc đời mà họ luôn mơ ước. Họ tạo nên những lời bào chữa hầu như rất đáng tin để biện hộ với chính mình và với ngưòi khác, và tiếp tục sống với những xáo động nội tâm khi họ nhận ra rằng những lý lẽ đó có lẽ đánh lừa được người khác chứ không lừa được bản thân mình."

"Thật là một bài học lớn," người học trò trầm ngâm nói, đồng thời hướng suy nghĩ về những con bò của mình.

Trên đường về, anh cẩn thận xem xét tất cả những hạn chế mà anh đã vận vào mình trong cuộc đời. Và anh quyết định sẽ loại bỏ tất cả những niềm tin đã trói buộc anh vào một cuộc đời làng nhàng và tầm thường, cũng như đã ngăn cản anh thể hiện tiềm năng thật sự của mình.

Không nghi ngờ gì nữa, anh tự nhủ, ngày hôm đó đã đánh dấu sự bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời không có bò.


--- Thư viện THCS Long Hòa sưu tầm ---

Câu chuyện tình huống đạo đức và pháp luật

Tổng hợp những câu chuyện tình huống đạo đức và pháp luật, những tình huống xảy ra hằng ngày với mọi người chúng ta nói chung và học sinh THCS nói riêng. .


Câu chuyện 1: Hoạ bên đường


Vào một buôi sáng thứ hai đẹp trời, có một cậu học sinh tên Trường với khuôn mặt thông minh, sáng sủa đang cắp sách tới trường. Bên đường bọn trẻ vừa chơi vừa hò hét, những tràng cười giòn giã cùng với những trò chơi thật là ngộ nghĩnh.

Lúc đó cậu bé Trường đi ngang qua, đứng im, cau mày nhìn bọn trẻ. Cũng vừa lúc ấy, có một cô bé nhà nghèo bán vé số tên Lan đi tới. Bàn tay cô gầy gò, khẳng khiu, ốm yếu. Khi đi ngang qua bãi cát ấy, cô bé đang dõi mắt nhìn quanh, bỗng nhiên kêu “ối” lên một tiếng thảm thiết và ngã quỵ xuống, nằm xoài trên đất. Thì ra có một thằng bé trong đám trẻ kia đã vô tình đập thân cây mía to tướng vào đầu cô bé ấy. Và khi ngã xuống, đầu cô bé đã đập xuống mặt đường, máu chảy ra khắp mọi nơi. Bọn trẻ kia hốt hoảng bỏ chạy thục mạng về nhà. Lúc này chỉ còn lại cậu bé Trường ở lại, cậu vội vã chạy ngang qua đường, đặt cặp xuống và đỡ cô bé lên, lay gọi dậy. Nhưng cô bé đã nằm bất động. Trường lo lắng, sợ sệt trước tình cảnh của cô bé. Trường đưa mắt ra đường vẫy gọi mọi người đến cún giúp nhưng mọi người chỉ nhìn Trường với ánh mắt ái ngại rồi giông xe đi thẳng, chẳng thèm đoái hoài đến. Trường cuống cuồng lên, chẳng biết nên xử lý thế nào. May thay, lúc đó có một người nữa đi qua và chỉ nhà cô bé cho Trường. Trường vừa mừng, vừa lo, không chần chừ gì nữa bèn bế xốc cô bé lên và chạy như bay về hướng tay chỉ của người ấy.

Đang chạy, bỗng một cơn mưa lớn ập xuống. Cơn mưa mỗi lúc một to chặn bước đi của Trường. Không còn cách nào khác. Trường đành ôm cô bé vào hiên nhà trọ để trú mưa. Máu ở đầu cô bé càng chảy nhiều hơn. Trường vội cởi chiếc áo ngoài của mình ra đắp vào vết thương cho cô bé. Trường nghĩ mình phải nghỉ buổi học này đê cứu lấy cô bé. Một lúc sau cơn mưa như thương tình, ngớt dần rồi tạnh hẳn. Trường vui sướng cõng cô bé tiếp tục chạy. Chẳng mấy chốc chân Trường đã đã đặt đến xóm nhà của cô. Phải khó khăn lắm Trường mới tìm được nhà. Đó là một ngôi nhà nhỏ xíu, xiêu vẹo, mục nát. Trong đó, mẹ cô đang bị bệnh liệt giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở khò khè, nặng nhọc. Ba cô bé là một người đạp xích lô thường say sưa rượu chè, cờ bạc… ngày nào cũng hành hạ, đánh đập cô bé tàn nhẫn.

Trường thấy xót xa, thương cảm vô cùng trước tình cảnh của cô bé. Tay chân Trường mệt mõi rã rời. Bỗng trong nhà vọng tiếng người đàn ông lảm nhảm chửi bới đủ điều, đó chính là bố của cô. Thay vào những lời cảm ơn là những lời chửi mắng và đã đánh Trường không thương tiếc vì ông cho rằng chính Trường đã làm cho con ông như thế! Mọi người sẽ nghĩ gì và pháp luật sẽ giải quyết ra sao khi trong nhiều gia đình và ngoài xã hội vẫn còn chuyện bạo hành thường nhật cứ xảy ra với các em?


Câu chuyện 2: Công an viên nhỏ tuổi 

Đang mải chơi với mấy bạn ở đầu hẻm 3/2 Thị Trấn Cái Nước. Bỗng Quânphát hiện hai thanh niên lạ mặt đang bàn tán với nhau ở gốc cây bàng đầu hẻm.Nhìn cử chỉ thái độ không bình thường của chúng Quân sinh nghi. Một tên ngónghiêng ra điều sốt ruột ,tên thứ hai vung tay chỉ trỏ, mắt đảo liên tục ,chốc lát rỉvào tai tên thứ nhất vẻ đắc ý: “ Chuyến này vào cầu đây ….” 

Quân vừa chơi vừa theo dõi, quan sát .Đúng như dự đoán, hai thanh niên vụtmất hút vào hẻm. Không do dự, Quân bỏ các bạn lại ,vội chạy đi bám theo haithanh niên .Quân thấy rõ hai người thanh niên đến số nhà 14,hẻm 3/2 Khóm I Thịtrấn Cái Nước .Lúc đó ,khoảng 10 giờ . Tháng 12 ,trời se lạnh ,buổi trưa người qualại thưa thớt.Lợi dụng lúc chủ nhà đi vắng ,cửa khóa chặt ,một thanh niên đứng từxa cảnh giác ,còn tên thứ hai thọc tay vào túi lấy một vật nhọn và chiếc kìm phákhóa .Thấy bóng cậu bé ,biết không còn đường nào khác ,một tên bèn tiến lại phíaQuân .Hắn nhìn xung quanh quan sát và nảy ra âm mưu kế lừa cô bé 8 tuổi. Hắn dúi tiền vào bàn tay bé bỏng của Quân và nói : Tiền đây ,cháu đi mua bóng đi…Thế là Quân cầm tiền chạy thẳng. 

Được thế bọn chúng càng bình tĩnh ,thỏa sức hoạt động. Nhưng chúng đâu ngờQuân chạy đến hai chú thanh niên kia trong Khóm I.Quân nói không ra lời tronghơi thở gấp gáp. “ Các chú đến ngay, nhà ông H bị kẻ gian vào lấy trộm .” Khôngdo dự, hai chú vội lao nhanh về phía nhà ông H, các chú hô lên. Thấy vậy ,mọingười chạy theo tiếp sức .Biết bị lộ ,bọn chúng tìm cách chạy thoát thân.Nhưngchúng đã bị tóm gọn .Không ngờ hai chú thanh niên đó là chú công an viên KhómI .Các chú dẫn tên gian về trụ sở công an Thị Trấn Cái Nước .Sự cảnh giác ,mưu trídũng cảm với thành tích bắt kẻ gian của Quân được dân Khóm I và toàn huyện CáiNước hết lòng khen ngợi tinh thần cảnh giác của Quân.


Câu chuyện 3: Chuyện của H 

H trớc kia (lúc còn là học sinh THCS) là một học sinh chăm ngoan học giỏi.Bốn năm liền em đều đạt danh hiệu học sinh giỏi.Lên cấp 3-THPT,H đem lòng yêu Q-một bạn trai cùng lớp.Cả hai đắm chìm trong “ tình yêu đẹp”,việc học ngày càng sa sút.Cuối cùng,sau 12 năm học cả hai chỉ nhận đợc cái giấy “chứng nhận hết chơng trình 12”.Vừa học xong cả quyết định đi đến hôn nhân cho dù cha mẹ hai bên khuyên bảo rất nhiều… 

Sau một thời gian cha đầy 6 tháng H đã hạ sinh một đứa con trai kháu khỉnh.Cuộc sống của “vợ chồng trẻ “rất hạnh phúc.Họ hạnh phúc trong sự chúc tụng của bà con nội ngoại.Hạnh phúc cũng chẳng đợc bao lâu.Vì cả hai đều cha có công ăn việc làm nên chi tiêu trong gia đình rất khó khăn,nhất là khi đứa con ra đời.Cuộc sống vợ chồng lục đục ,cãi vã thờng xuyên.Anh Q thờng xuyên uống rợu say về gây gỗ với vợ.Anh bảo đứa con không phải là con anh,thậm chí còn đánh đập vợ Còn H cũng chẳng vừa,Q nói một chị …cãi lại mời.Cuộc sống bất hòa diễn ra ngày càng gay gắt.Ban phụ nữ xóm,rồi đến ban phụ nữ xã lần lợt đến giảng hòa ,khuyên ngăn nhng không đợc.Cuối cùng cả hai phải ra tòa làm thủ tục li hôn./. 


Câu chuyện 4: Câu chuyện của bạn Nam

Cuộc đời của Nam không đợc may mắn ,sung sớng nh bao bạn cùng trang lứa.Lên mời một tuổi ,em phải chịu cảnh mồ côi cha(cha em qua đơi vì mắc phải căn bệnh hiểm nghèo).Trớc mất mát to lớn đó Nam đau khổ vô cùng và có lúc em cảm thấy tuyệt vọng.Mặc dù đau khổ nhng không bao giờ em khóc trớc mặt mẹ ,vì em nghĩ rằng: mẹ cũng đau khổ,nếu mình khóc lóc, nản chí mẹ càng đau khổ hơn.Nam đã nén chặt nỗi đau để cố gắng học tập.Cuối năm học lớp 5 em đạt danh hiệu học sinh giỏi.Vào kì tuyển sinh vào lớp 6,em lại thi đậu vào lớp chọn.Ngoài việc học,Nam còn phụ giúp mẹ rất nhiều việc :Quét dọn nhà cửa,nấu ăn,trông em và bao việc không tên khác.Đối với công việc xóm làng em cũng tham gia quét dọn vệ sinh lối xóm một cách tích cực.


Câu chuyện 5: VẾT THƯƠNG

Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ. Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào.

Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần. Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy.

Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."


Câu chuyện 6: NHỮNG ẤN TƯỢNG KHÓ QUÊN!

Trước mặt học trò, giáo viên thường phải ứng xử đúng mực, khuôn phép, không thái quá. Vì thế, sự kiềm chế cảm xúc, đặc biệt là những cơn nóng giận là vô cùng cần thiết. Hồi học cấp 2, tôi có một cậu bạn rất nghịch ngợm, hay tìm cách chọc phá trong các giờ học. Tên cậu là Nhật Minh, trùng tên với thầy giáo dạy môn toán.

Một lần, thầy đang giảng bài, cậu ta ngồi không yên, cứ quay lên, quay xuống nói chuyện, làm ồn. Thầy giáo bực lắm, đi thẳng xuống, xách tai cậu ta đứng lên, hỏi: "Tại sao em làm ồn trong giờ học?”. Không ngờ, cậu đáp ngay: “Thưa thầy, tại bạn Tuấn chửi em là tiên sư thằng Nhật Minh". Mặt đỏ bừng, ngay lập tức, thầy cho một cái tát như trời giáng, hằn 5 ngón tay lên má, đuổi cậu ra khỏi lớp. Cả lớp chúng tôi sợ xanh mặt, còn cậu kia đi ra khỏi lớp nhưng vẫn ngấm ngầm thách thức sau lưng thầy.Gần 20 năm sau, câu chuyện này vẫn còn đọng mãi trong tâm trí Tôi. Thế rồi có một hôm tôi phải ở lại lớp có tí việc ít phút, bất chợt bắt gặp trong giờ môn Khoa học, khi cô giáo đang giảng bài, em Hạnh Ngân vẫn ngỗi dưới lớp nghịch ngợm, mất tập trung. Thủy, cô giáo dạy phân môn Khoa học đã nhiều lần nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng Ngân vẫn ‘phớt” lời, thậm chí, còn cười đùa rất vô duyên. Không kiềm chế được nữa, cô đập bàn quát : “Em Ngân! Không học thì ra ngoài ngay, đừng có cái kiểu láo tôm , láo cá như thế trong lớp học.” Trong tiếng ồn ào của lớp học, tiếng Hạnh Ngân vang lên rõ mồn một: “Tiên sư đứa nào chửi tao”. Cô Thủy lặng người! gần 40 tuổi đời, 17 năm tuổi nghề, cô chưa bao giờ ở trong tình huống thế này. Thủy cố gắng kìm lại cơn giận, cô nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Em nào vừa nói, đứng dậy!”. Lớp lặng im, không em học sinh nào lên tiếng, ngay cả thủ phạm. Cô vẫn tiếp tục nhẹ nhàng: “Tôi hỏi em nào vừa nói, tôi cho một cơ hội đứng dậy tự nhận lỗi”. Vẫn không ai lên tiếng, không khí lớp học căng thẳng vô cùng. Cô buồn bã lắc đầu: “Xin lỗi các em, tôi không thể tiếp tục dạy tiết học này. Phần còn lại của giờ học, tôi yêu cầu lớp tự sinh hoạt”. Rồi cô lặng lẽ xách cặp đi ra. Không biết, các em đã tự sinh hoạt, thảo luận những gì. Nhưng đến cuối giờ học, em lớp trưởng xuống phòng chờ giáo viên mời cô lên lớp. Trong lớp học, Hạnh Ngân với đôi mắt đỏ hoe, nức nở khóc và xin lỗi cô giáo. Cô vẫn nói với Ngân bằng những lời nhẹ nhàng, không hề trách mắng. Sau sự việc ấy, Ngân gửi cho tôi - là giáo viên chủ nhiệm - bản tường trình và bản kiểm điểm.Trong đó, em viết: "Đây thực sự là lỗi lầm lớn trong cuộc đời em. Em rất biết ơn cô Thủy vì cô đã cho em một bài học sâu sắc về lòng bao dung”.Tôi cầm bản kiểm điểm của Ngân, lại nhớ tới hình ảnh bàn tay hằn trên má của cậu bạn năm xưa và tự hỏi, không biết mình sẽ ứng xử như thế nào nếu ở vào tình huống của cô Thủy? Liệu mình có đủ bình tĩnh để không cho học sinh một cái tát, hay ít ra là không đuổi học sinh ra khỏi lớp học? Trong một bài viết, tôi từng trình bày quan điểm là ngay từ khi ra đời, con người đã có nhu cầu nhận sự yêu thương và chia sẻ yêu thương với người khác. Thế nhưng vì nhiều lý do khác nhau như mưu sinh, môi trường, sự giáo dục, áp lực cuộc sống, lợi lộc, hoàn cảnh xô đẩy… mà có những lúc người ta đã xao nhãng, thậm chí đánh mất đi thứ tình cảm cao quý ấy.Một câu hỏi được đặt ra: “Yêu thương có cần phải học không?” và cách dạy sẽ như thế nào? Câu chuyện dưới đây kể về giờ học giáo duc kỹ năng sống ở tại một trường tiểu học…(Trường Tôi). Hóa ra có khá nhiều quan điểm khác nhau đến từ các cô bé, cậu bé: Có em cho rằng sự yêu thương xuất phát từ chính mình, có em cho rằng xuất phát từ lòng yêu thương của người khác dành cho mình. Có em nói rằng: em yêu bố mẹ, có em yêu gia đình, yêu đồ vật, yêu thiên nhiên, yêu máy ipod… Lại có một cậu bé hồn nhiên nói rằng: Em yêu… games.Cô Thủy dùng hình ảnh “hạt mầm” trong phân môn Khoa học để nói về lòng yêu thương, càng chăm sóc thì hạt mầm càng nảy nở và lớn nhanh. Cô tổng kết lại bài học về lòng yêu thương: Tình yêu có thể rất trừu tượng hoặc rất cụ thể; Tình yêu xuất phát từ bản thân chúng ta; Phải cho đi thì mới nhận lại; Hãy thể hiện tình yêu thương với người mình yêu quý một cách thường xuyên và bằng những hành động cụ thể….

Bài học này được cô Thủy tự soạn thảo, chủ yếu dựa trên các cuốn sách “hạt giống tâm hồn”. Cũng bài học này nhưng HS lớp 5, cô Hạnh dạy lại xẩy ra một tình huống khác: Nếu em và một bạn khác cùng thích một bạn gái trong lớp thì em sẽ làm thế nào?Cô Hạnh cho biết, sau bài học về “yêu thương” sẽ có bài học về “khoan dung”, hướng các em biết vị tha và hòa giải các mâu thuẫn trong cuộc sống.


Câu chuyện 7: CÁI MÁY SẤY TÓC CŨ

Mười tuổi đời, dáng người Hùng loắt choắt hơn bạn bè cùng trang lứa. Suốthai tháng nay, cứ tan học em lại đi quanh xóm tìm kiếm những thứ còn dùngđược trong đống rác thải, phế liệu người ta đổ đi. Tích cóp mãi, em cũng dành dụm được một ít tiền đủ để mua chiếc máy sấytóc cũ để tặng Mẹ. Hùng nghĩ, có chiếc máy sấy tóc này, Mẹ sẽ bớt đau khinhững cơn đau đầu kinh niên hành hạ. 

Đang học lớp 4, cái tuổi ăn tuổi chơi, thế nhưng Hùng hoàn toàn khác vớichúng bạn.Cậu bé đã thông thạo việc nhà, thay Mẹ trông em, nấu cơm, rửa bát,quét dọn tinh tươm đâu đấy. Bốn năm trước, cha Hùng đi làm ăn xa, từ đó đến nay không một cú điệnthoại, không một lời hỏi thăm xem ba Mẹ con ở nhà sinh sống ra sao, các conhọc hành thế nào. Nghe cậu bé kể, Mẹ cậu bị bệnh đau đầu kinh niên. “Mỗi lúc bị đau đầu, Mẹem không làm được gì cả, cơm cũng không nuốt được. Em thương Mẹ lắm,nhưng nhà em nghèo không có tiền để Mẹ đi khám. Ba không ở nhà, Mẹ là chỗdựa duy nhất cho hai anh em em…” Chỉ nói được đến đó, cậu bé òa khóc. Thương Mẹ, Hùng không dám chểnh mảng học hành. Cứ hết giờ học là cậuvề nhà, từ băm bèo nuôi lợn cho đến rửa bát nấu cơm, kèm cặp cô em mới bắtđầu lớp 1 học hành. 10 tuổi, cậu bé đã gánh trên vai trách nhiệm của một ngườiđàn ông trong gia đình, gánh nặng quá sức đối với một đứa trẻ. Hơn hai tháng trước, khi xem nhờ ti vi nhà hàng xóm thấy có mẩu quảng cáomáy sấy tóc nói rằng, sau khi gội đầu dùng máy này sấy khô tóc sẽ có cảm giácrất thoải mái, dễ chịu. Cậu bé 10 tuổi ấy bắt đầu nhen nhóm ý định mua tặng Mẹmột chiếc máy sấy tóc, máy cũ thôi cũng được, nhưng nó có thể giúp Mẹ em dịubớt những cơn đau. Hai tháng nhặt rác, dành dụm mãi cũng chỉ được vỏn vẹn 50 ngàn đồng. Ngày chủ nhật, với chiếc xe đạp cọc cạch, Hùng vượt qua quãng đường gần 10 km để mua máy sấy tặng mẹ.

Nhận được món quà, người Mẹ chỉ biết ôm con vào lòng và khóc, những giọt nước mắt sung sướng pha lẫn đắng cay cứ lăn tràn trên mi.Cuộc sống cơ cực của 3 Mẹ con vẫn có những giây phút hạnh phúc, hạnh phúckhông từ tiền bạc mà chính là sự trưởng thành, khôn lớn của các con.

15 câu hỏi hay trong dạy học sinh học 8


Vì sao mùa hè, da người ta hồng hào, còn mùa đông, nhất là khi trời rét, da thường tái hoạc sởn gai ốc?


1. Mối quan hệ thống nhất về chức năng giữa màng sinh chất, chất tế bào và nhân tế bào:


- Màng sinh chất thực hiện trao đổi chất để tổng hợp nên những chất riêng của tế bào. Sự phân giải vật chất để tạo năng lượng cho mọi hoạt động sống của tế bào được thực hiện nhờ ti thể. Nhiễm sắc thể qui định đặc điểm cấu trúc của protein được tổng hợp trong tế bào ở riboxom. Như vậy, các bào quan trong tế bào có sự phối hợp hoạt động để tế bào thực hiện chức năng sống

2. Chứng minh Tế bào là đơn vị chức năng của cơ thể:

- Chức năng của tế bào là thực hiện trao đổi chất và năng lượng cung cấp năng lượng cho mọi hoạt động sống của cơ thể. Ngoài ra, sự phần chia tế bào giúp cơ thể lớn lên tới giai đoạn trưởng thành có thể tham gia vào quá trình sinh sản của cơ thể. Như vậy, mọi hoạt động sống của cơ thể đều liên quan đến hoạt động sống của tế bào nên tế bào còn là đợn vị chức năng của cơ thể.

3. Giải thích vì sao xương động vật được hầm thì bở?

- Khi hầm xương bò, lợn…….chất cốt giao bị phân hủy, vì vậy nước hầm xương thường sánh và ngọt lại. Phần xương còn lại là chất vô cơ không còn được liên kết bởi cốt giao nên bị bở.

4. Có khi nào cả cơ gấp và cơ duỗi cùng 1 bộ phận cơ thể cùng co tối đa hoặc cùng dãn tối đa không? Vì sao?

- Không khi nào cả 2 cơ gấp và cơ duỗi cùng co tối đa.

- Cơ gấp và cơ duỗi của 1 bộ phận cơ thể cùng duỗi tối đa khi các cơ này mất khả năng tiếp nhận kích thích do đó mất trương lực cơ ( trường hợp người bị liệt)

5. Khi đi hoặc đứng, có lúc nào cả cơ gấp và cơ duỗi cẳng chân cùng co? Giải thích.

- Khi đi hoặc đứng cả cơ gấp và cơ duỗi cùng co, nhưng không tối đa. Cả 2 cơ đối kháng tạo ra thế cân bằng cho hệ thống xương chân thẳng để trọng tâm cơ thể rời vào chân đế.

6. Sự khác nau giữa bộ xương người và bộ xương thú:

Các phần so sánh
Bộ xương người
Bộ xương thú
Tỉ lệ sọ/ mặt
lớn hơn
nhỏ hơn
Lồi cằm xương mặt
phát triển
không có
Cột sống
Cong ở 4 chỗ
Cong hình cung
Lồng ngực
Nở sang 2 bên
nở theo chiều lưng-bụng
Xương chậu
Nở rộng
Hẹp
Xương đùi
Phát triển, khỏe
Bình thường
Xương bàn chân
Xương ngón ngắn, bàn chân hình vòm
Xương ngón dài, bàn chân phẳng
Xương gót
Lớn, phát triển về phía sau
nhỏ hơn



7. Những đặc điểm nào của bộ xương người thích nghi với tư thế đứng thẳng và đi bằng 2 chân?


- Đó là các đặc điểm về cột sóng, lồng ngực, sự phân hóa xương tay và chân, đặc điểm về khớp tay, chân.

8. Trình bày những đặc điểm tiến hóa của hệ cơ ở người:

- Cơ tay và chân ở người phân hóa khác với động vật. Tay có nhiều cơ phân hóa thành nhóm nhỏ phụ trách các phần khác nhau giúp tay cử động linh hoạt hơn chân, thực hiện nhiều động tác lao động phức tạp. Riêng ngón cái có 8 cơ phụ trách trong tổng số 18 cơ vận động bàn tay. Cơ chân lớn, khỏe, hoạt động chủ yếu lá gấp, duỗi.
- Người có tiếng nói phong phú là nhờ cơ vận động lưỡi phát triển. Cơ mặt phân hóa giúp người biểu hiện tình cảm.

9. Khả năng làm việc của tim:


Các chỉ số
Trạng thái
Người bình thường
Vận động viên
Nhịp tim
Lúc nghỉ ngơi
75
40-60
( số lần/ phút)
Lúc hoạt động gắng sức
150
180-240
Lượng máu được bơm
Lúc nghỉ ngơi
60
75-115
của một ngăn tim (ml/lần)
Lúc hoạt động gắng sức
90
180-210



10. Vì sao protein trong thức ăn bị dịch vị phân hủy nhưng protein của lớp niêm mạc dạ dày lại được bảo vệ và không bị phân hủy?

- Protein trong thức ăn bị dicht vị phân hủy, nhưng protein của lớp niêm mạc lại được bảo vệ và không bị phân hủy là nhờ các chất nhày được tiết ra từ các tế bào tiết chất nhày ở cô tuyến vị. Các chất nhày phủ lên bề mặt lớp niêm mạc, ngăn cách các tế bào niêm mạc với pepsin.

11. Một người bị triệu chứng thiếu axit trong dạ dày thì sự tiêu hóa ở ruột non có thể thế nào?

- Môn vị khi bị thiếu axit sẽ không nhận được tín hiệu đóng, làm cho thức ăn từ môn vị xuống ruột non liên tục và nhanh hơn. Thức ăn sẽ không đủ thời gian thấm đều dịch tiêu hóa của ruột non nên hiệu quả tiêu hóa sẽ thấp.

12. Vì sao mùa hè, da người ta hồng hào, còn mùa đông, nhất là khi trời rét, da thường tái hoạc sởn gai ốc?

- Mùa hè, da hồng hào vì mạch máo dưới da dãn, lưu lượng máu qua da nhiều, tạo điều kiện cho cơ thể tăng cường tỏa nhiệt.

- Mùa đông, khi trời rét, mạch máu dưới da co, lưu lượng máu qua da ít nên da bị tím tái. Ngoài ra, các cơ chân lông co làm sởn gai ốc để giảm thiểu sự tỏa nhiệt qua da.

13. Khi trời nóng, độ ẩm không khí cao, không thoáng gió ( trời oi bức), cơ thể ta có những phản ứng gì và có cảm giác như thế nào?

- Mồ hôi sẽ không bay hơi và chảy thành dòng. Vì thế, nhiệt không bị mất đi qua da nên ta cảm thấy oi bức.

14. Hãy giải thích các câu: trời nóng chống khát, trời rét chóng đói và rét run cầm cập:

- Khi trời rét, một phản xạ khác được thực hiện đó là sự tăng cường quá trình chuyển hóa để tăng sinh nhiệt cho cơ thể. Điều đó giải thích vì sao: trời rét chống đói.

- Khi trời nóng, môi trường thông thoáng, có gió, độ ẩm không khí thấp, thì cơ thể thực hiện cơ chế tiết nhiều mồ hôi, mồ hơi bay hơi sẽ lấy đi 1 lượng nhiệt của cơ thể. Điều đó giải thích vì sao: Trời nóng chống khát.

- Khi trời quá lạnh, còn có hiện tượng các cơ co dãn liên tục gây phản xạ run để tăng sinh nhiệt.

15. Vì sao trong thời kì thuộc Pháp, đồng bào các dân tộc ở Việt Bắc và Tây Nguyên phải đốt cỏ tranh lấy tro để ăn?

- Trong tro cỏ tranh có một số muối khoáng, tuy không nhiều, nhưng chủ yếu là muối kali. Vì vậy, việc ăn cỏ tranh chỉ là biện pháp tạm thời , chứ không thể thay thế hoàn toàn muối ăn hằng ngày.


--- Thư viện THCS Long Hòa sưu tầm ---

Quá trình lão hoá của bộ não



Bạn mang bộ não của phụ nữ hay đàn ông? Bạn có thể giúp bộ não khỏe mạnh bằng cách không ngừng học hỏi, tăng cường giữ gìn sức khỏe tổng thể, nghỉ ngơi và giảm căng thẳng...


Đỉnh cao năng lực của não bộ là quanh tuổi 22 và chỉ kéo dài 5 năm sau đó, trước khi bắt đầu suy giảm khả năng, như lập kế hoạch, nhớ lại...



--- Thư viện THCS Long Hòa sưu tầm ---